Tại sao Mỹ in tiền ngập mặt mà thế giới vẫn phải cắn răng chịu đựng? Sự thật về Petrodollar.
Hệ thống Petrodollar là gì? Tại sao thế giới phải phụ thuộc vào nó?
Chắc là dạo này các ông hay nghe báo đài rỉ rả cái câu chuyện là Mỹ nợ công kỷ lục, in tiền vô tội vạ nhưng đồng Đô la (USD) vẫn cứ tăng ầm ầm đúng không? Các ông nghe, các ông có thấy cay không? Kiểu mình làm lụng vất vả, tự nhiên tỷ giá lãi suất tăng phát là tài sản bốc hơi.
Thì thật ra cái này tôi nghiên cứu kỹ rồi, để hôm nay tôi bóc trần cho các ông xem cái “ma trận” mà nước Mỹ đã giăng ra. Nó gọi là Petrodollar (Bản vị Dầu mỏ).
Chuyện là như này này. Ngày xưa sau thế chiến thứ II, tiền dollar được bảo chứng bằng vàng. Tức là ông Mỹ có bao nhiêu vàng thì in bấy nhiêu tiền. Nhưng đến những năm 1970, mấy ông Mỹ tiêu xài hoang phí quá, đem tiền đi đánh nhau rồi làm phúc lợi, in tiền vượt xa số vàng trong kho.
Lúc đấy mấy ông châu Âu, điển hình là ông Pháp, mới đánh hơi thấy mùi khét. Các ông ấy thi nhau đem USD sang Mỹ đòi đổi lấy vàng. Kho vàng của Mỹ đứng trước nguy cơ “toang” thực sự.
Thế là năm 1971, Tổng thống Mỹ lúc bấy giờ là ông Nixon mới có một pha quay xe khét lẹt: Tuyên bố cấm đổi USD ra vàng nữa! Xóa sổ luôn luật chơi cũ (Cú sốc Nixon)
Nhưng nếu tiền không neo vào vàng, thì nó chỉ là mớ giấy lộn đúng không? Nước Mỹ lúc đấy đối mặt với nguy cơ lạm phát siêu to khổng lồ.
Đúng lúc đang bí, thì năm 1973 xảy ra khủng hoảng dầu mỏ. Giá dầu tăng gấp 4 lần. Các nước Ả Rập bỗng chốc trở thành những tay to nắm thóp cả thế giới. Và thế là Mỹ nảy ra một ý tưởng thiên tài: “Không neo tiền vào vàng nữa, tao neo vào Vàng Đen (Dầu mỏ)”.
Năm 1974, Mỹ bay sang đàm phán với Saudi Arabia (anh cả của khối OPEC). Thỏa thuận cực kỳ đơn giản:
Mỹ: Tao sẽ bán vũ khí xịn và bảo vệ an ninh cho mày.
Saudi Arabia: Đổi lại, mày phải bán dầu ĐỘC QUYỀN bằng đồng USD.
Ngay năm sau, cả khối OPEC gật đầu làm theo. Và bùm! Cỗ máy Petrodollar chính thức ra đời.
Từ giây phút đó, bất kỳ quốc gia nào trên thế giới muốn mua dầu để chạy máy móc, đi xe máy, sản xuất... đều bắt buộc phải đi kiếm USD. Nhu cầu mua USD trở thành nhu cầu sống còn của nhân loại.
Nhưng các ông tưởng thế là xong à? Cái đỉnh cao của sự bóc lột nó nằm ở phần sau cơ. Cỗ máy này vận hành một vòng lặp khiến thế giới làm bao nhiêu, nộp lại cho Mỹ bấy nhiêu.
Giờ thì anh em mình đi sâu vào cái “máy giặt” tài chính lớn nhất lịch sử nhân loại nhé.
Nó được gọi là Petrodollar Recycling (Tái chế Đô la Dầu mỏ). Cơ chế của nó diễn ra qua 4 bước cực kỳ ma giáo như này:
Thế giới cần dầu ➡️ Bắt buộc phải mua USD.
Các nước xuất khẩu dầu (OPEC) bán dầu ➡️ Thu về một đống USD khổng lồ.
Nhưng cầm một đống tiền mặt thì làm gì? Phải đem đi đầu tư chứ! Mà đầu tư ở đâu an toàn nhất, thanh khoản cao nhất? Chắc chắn là thị trường Mỹ.
Thế là mấy ông Ả Rập lại đem chính số USD vừa kiếm được mua Trái phiếu chính phủ Mỹ, mua cổ phiếu Mỹ, gửi ngân hàng Mỹ.
Các ông thấy sự bá đạo chưa? Mỹ in tiền ra mua dầu, rồi tiền đó lại chạy ngược về Mỹ để cho Chính phủ Mỹ vay với lãi suất cực rẻ. Mỹ vừa có dầu dùng, vừa có tiền để tài trợ cho sự thâm hụt ngân sách của mình.
Trong khi đó, những nước đang phát triển mỏng manh (như anh em mình) thì sao?
Đô la Mỹ chỉ có một nơi in ra được — đó là nước Mỹ. Vậy nên các nước khác muốn có đô la thì phải đi kiếm, không thể tự tạo.
Cách phổ biến nhất là xuất khẩu hàng hóa sang Mỹ hoặc sang các nước trả bằng đô la. Việt Nam mình xuất giày dép, điện tử, thủy sản — đổi lại nhận về đô la. Trung Quốc bán hàng cho cả thế giới, một phần lớn cũng là để gom đô la.
Hình dung đơn giản thế này: muốn đổ xăng cho đất nước chạy, bạn phải đi làm thuê cho hệ thống đô la trước đã.
Nhưng khoan đã — đây mới là phần đáng suy nghĩ.
Nếu một nước không xuất khẩu được nhiều thì sao? Thì phải đi vay. Vay bằng đô la, trả nợ cũng bằng đô la. Mà vay đô la thì vay ở đâu? Lại là hệ thống ngân hàng Mỹ, hoặc các tổ chức tài chính quốc tế do Mỹ chi phối. Càng vay nhiều, càng phụ thuộc sâu.
Rồi còn một cách nữa — bán tài nguyên. Đất hiếm, khoáng sản, nông sản — bán ra quốc tế, thu về đô la, rồi mới mua được dầu.
Tóm lại, dù bạn là cường quốc hay nước nhỏ, muốn nền kinh tế vận hành thì phải có dầu, mà muốn có dầu thì phải phục vụ hệ sinh thái đô la bằng cách này hay cách khác.
Chúng ta phải chịu sự ảnh hưởng khi giá dầu tăng lên gỉam xuống, và chịu sự phụ thuộc vào đồng dola khi liên tục phải tích trữ, bơm tiền, điều chỉnh hệ thống tiền tệ theo lãi suất Mỹ nếu không đồng nội tệ sẽ bị nát bét.
Nhưng nước Mỹ có hoàn toàn bất tử không?
Về cá nhân tôi thì tôi không nghĩ thế. Nó có một cái gọi là Nghịch lý Triffin. Để duy trì cỗ máy này, Mỹ bắt buộc phải bơm USD ra toàn cầu bằng cách chấp nhận thâm hụt thương mại liên tục.
Kết quả dẫn đến là gì?
Nợ công của Mỹ giờ phình to đến hàng chục nghìn tỷ đô, và nền sản xuất công nghiệp nội địa thì teo tóp lại (vì mải mê chơi game tài chính). Thêm vào đó, khi Washington ngày càng lạm dụng vị thế độc quyền này để "vũ khí hóa" hệ thống tài chính thông qua các lệnh trừng phạt, họ vô tình tạo ra động lực buộc các quốc gia phải tìm kiếm con đường phi đô-la hóa.
Hi vọng bài viết này đã giúp bạn hiểu được sự hình thành hệ thống Petrodollar , cách nó tạo ra cỗ máy hút tiền về Mỹ, hiểu được tại sao cổ phiếu và tài sản Mỹ lại Uptrend dài hạn….
Bài viết được viết dựa trên tìm hiểu tại video của Spiderum: Tại đây
Làm việc với Duy: https://beacons.ai/duyuptrend
Dịch vụ tín hiệu giao dịch: Tại đây
Dịch vụ robot giao dịch hoàn toàn tự động: Tại đây






